Lòng tin chứ không phải cảm xúc

Người Kitô phải tiến bước nhờ lòng tin, không phải dựa trên cảm xúc. Cảm giác của tôi là tôi không quan trọng, yếu kém hơn những người khác, không là một loại người tốt; vì thế tôi mong ước để là người quan trọng, một người có giá trị, được yêu mến và coi là quý giá. Tôi vì thế nghiêng về sự không vui vẻ, và hay ghen tị người khác. Tôi tự bảo thủ lấy mình vì tôi phải bảo vệ bản thân nhỏ bé này, bản thân luôn bị đe đọa này. Làm sao tôi có thể quan tâm đến người khác cách trọn vẹn? Tôi không thể tự bỏ mình, không thể trao ban/cho đi, không thể yêu.

Nhưng đức tin nói với tôi rằng Thiên Chúa yêu tôi, rằng tôi có giá trị vô cùng đối với Ngài. Tôi được dựng nên theo hình ảnh Ngài, máu thánh chảy trong các mạch máu của tôi biến hóa tôi với sự đẹp đẽ. Tôi được nuôi dưỡng bằng thức ăn thần thiêng, luôn được ôm ấp bởi Thiên Chúa Cha. Ồ thật đúng tôi cảm nhận được sự yếu đuối của mình, nhưng tôi biết tôi đã được cứu chuộc và trong mọi khoảnh khắc sự yếu đuối của tôi được hỗ trợ, tội lỗi tôi được rửa sạch, ánh rạng ngời của tình yêu Thiên Chúa là bầu khí của tôi.

Vì thế, tôi học để vui thích về chính mình, rằng tôi là tôi và không một ai khác. Tôi không khinh chê điều gì trong tôi ngoại trừ việc mong muốn để có thể tự đứng vững. Tôi tạ ơn Chúa cho những gì Ngài đã thực hiện trong những tình huống đặc biệt của cuộc sống của tôi. Ngày cả tội lỗi, hư hỏng, và bóng đen được nhìn thấy như là bối cảnh của tình yêu, có lẽ hoàn thành cùng một nhiệm vụ như cây chì đen trong cửa kính màu, làm cho màu sắc càng thêm rực rỡ.
–Ruth Burrows, OCD