Niềm vui của việc được biết Chúa Giêsu

Ngay giờ ấy, được Thánh Thần tác động, Đức Giê-su hớn hở vui mừng và nói : “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu kín không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha. (Luca 10:21)

Chúa Giêsu tràn đầy niềm vui. Niềm vui nội tâm của Ngài đến chính từ mối quan hệ của Ngài với Chúa Cha trong Chúa Thánh Thần. Và đây là niềm vui Ngài trao ban cho chúng ta. Niềm vui này là sự bình an đích thực. Nó không là sự bình an tĩnh mịch, thinh lặng, thanh bình; sự bình an của người Kitô hữu là một sự bình an tràn đầy niềm vui…. Một Giáo hội không có niềm vui thì không thể tưởng tượng được vì Chúa Giêsu đã mong ước rằng Hiền Thê của Ngài được tràn đầy sự vui mừng. Niềm vui của Giáo Hội là để công bố danh thánh của Chúa Giêsu… Niềm vui mà Isaia nói đến là sự bình an tràn đầy niềm vui, sự bình an của lời ca ngợi, sự bình an đem hoa quả trong việc trở nên người mẹ sinh con cái, sự bình an đến chính từ niềm vui của việc ca ngợi Ba Ngôi Thiên Chúa, từ việc loan truyền Tin Mừng, từ việc đi ra đến với mọi người và nói với họ Chúa Giêsu là ai. –ĐTC Phanxicô, bài giảng ngày 3 tháng 12 năm 2013

Đền thờ bằng đá là biểu tượng của Giáo Hội sống động

Vương Cung Thánh Đường Gioan Lateranô

Hôm nay phụng vụ mừng lễ cung hiến Thánh Ðường Latêranô, được gọi là “nhà thờ mẹ và đầu của mọi nhà thờ của thành phố (Rôma) và của thế giới. Thực vậy, đền thờ này được xây dựng đầu tiên sau sắc lệnh của Hoàng đế Constantine năm 313, sắc lệnh cho phép Kitô hữu tự do thờ phượng.

Chính hoàng đế đã ban cho ĐGH Miltiades cung điện cổ của gia đình Laterani, và đền thờ, nơi rửa tội và phẩm Đại thượng phụ, nghĩa là, nơi cư trú của Vị Giám mục của Giáo Phận Rôma, nơi mà ĐGH ở cho đến giai đoạn Avignon, tất cả được xây dựng ở đó. Việc cung hiến thánh đường được cử hành bởi ĐGH Sylvester khoảng năm 324 và thánh đường được gọi là Đấng Cứu Độ Chí Thánh; chỉ sau thế kỷ thứ 6 các tên Thánh Giáo Tẩy Giả và Gioan Thánh sử được thêm vào và bây giờ thường được biết bởi tên những tên sau.

Ban đầu, việc tưởng nhớ ngày lễ này chỉ nằm trong giới hạn của thành phố Rôma; sau đó, bắt đầu năm 1565, ngày lễ này được mở rộng ra cho mọi địa phận của Nghi Lễ Rôma. Việc tôn vinh ngôi đền thờ thánh thiện này là cách để bày tỏ tình yêu và tôn kính cho Giáo Hội Rôma mà Thánh I-nha-xiô Antiôkia nói, “chủ sự trong bác ái’ trên toàn thể hiệp thông Công Giáo (Thư gởi các tin hữu ở Rôma, 1:1). [Đọc tiếp]

Tại sao ĐTC Phanxicô nói nhiều về ma quỷ?

Thiện và ác

Nhiều người trong chúng ta đã rất ngạc nhiên khi thấy trong lời rao giảng của ĐTC Phanxicô, một chủ đề thường xuyên được nhắc tới: ma quỷ. Đối với ĐTC Phanxicô, ma quỷ không là một huyền thoại nhưng là một kẻ hiện hữu thật. Trong một những bài giảng buổi sáng tại nhà nguyện Domus Sanctae Marthae ĐTC nói rằng không chỉ là có sự thù ghét Chúa Giêsu và Giáo Hội mà đằng sau thần khí của trần thế này là “thủ lãnh cùa thế gian”.

Dư luận từ cả hai nhóm Công giáo và thế tục, đã đón nhận sự cứ nhất định của ĐTC về ma quỷ với thái độ coi thường, thờ ơ hoặc quá lắm là sự tò mò. [Đọc tiếp]

Chúc Mừng Lễ Chúa Giáng Sinh

Thiên Chúa quá cao cả đến nỗi Người có thể trở nên bé nhỏ, quá toàn năng đến nỗi có thể trở nên yếu kém và để gặp gỡ ta như một đứa trẻ không có bảo vệ, để ta có thể yêu mến Người.
–ĐTC Benedictô XVI, 24-12-2005

Hãy vui mừng vì Thiên Chúa ở cùng chúng ta

Kêu tên Giêsu giữ tôi an lành

Chúa Giêsu là Chúa

Trong Thánh Lễ ngày 5 tháng 4 ở nhà khách của Vatican chủ đề của ĐTC là danh thánh của Chúa Giêsu. ĐTC kể một câu chuyện khi ngài là Tổng Giám Mục của Buenos Aires:

“Một người đàn ông khiêm tốn làm cho Giáo Phận Buenos Aires. Ông đã làm việc ở đó được 30 năm và có 8 đứa con. Trước khi ông phải đi ra ngoài để làm những việc ông phải làm, ông luôn nói: “Giêsu!” Và một lần tôi hỏi: “Tại sao ông luôn nói ‘Giêsu’?” Người đàn ông khiêm tốn này trả lời: “Khi tôi kêu tên Giêsu, tôi cảm thấy mạnh mẽ, tôi cảm thấy tôi có thể lao động và tôi biết Ngài ở với tôi và giữ tôi an lành.”

ĐTC tiếp tục: “Người đàn ông này chưa bao giờ học thần học, ông ta chỉ đã lãnh nhận ân sủng của bí tích Thánh Tẩy và quyền lực của Chúa Thánh Thần. Và chứng nhân này đã đem nhiều ân sủng cho tôi nữa vì nó nhắc nhở chúng ta rằng thế giới này đưa ra cho chúng ta nhiều vị cứu độ, nhưng chỉ nơi danh thánh Chúa Giêsu mà chúng ta được ơn cứu thoát.

ĐTC tiếp tục “để giải quyết những vấn đề nhiều người cậy dựa vào bói toán và bói bải. Nhưng chỉ Đức Giêsu cứu chuộc và chúng ta phải làm chứng về điều này! Ngài là Đấng Cứu Độ duy nhất.”

Sám hối trong hy vọng

Bi kịch của sự phản bội của Giuđa

Bi kịch thứ hai của Giuđa—sau việc phản bội—là Giuđa không còn tin vào sự tha thứ. Sự ân hận của ông ta biến đổi thành thất vọng. Giờ đây ông ta chỉ thấy chính mình và bóng tối của ông ta; ông ta không còn thấy ánh sáng của Chúa Giêsu, ánh sáng có thể chiếu soi và vượt thắng bóng tối. Ông ta cho chúng ta thấy loại sám hối sai lầm: loại sám hối không có khả năng hy vọng, chỉ nhìn thấy bóng tối của chính mình, thứ ân hận tiêu hủy và không thể nào là sám hối đích thực. Sám hối chân thật được đánh dấu bởi sự chắc chắn của hy vọng được phát sinh nhờ đức tin vào quyền năng siêu việt của ánh sáng đã trở thành xác thịt nơi Đức Giêsu.
–Pope Benedict XVI, Jesus of Nazareth: Holy Week: From the Entrance Into Jerusalem To The Resurrection (Ignatius, 2011), p. 69

Bài Huấn Từ Đầu Tiên của ĐTC Phanxicô I

ĐTC Phanxicô cử hành Thánh Lễ tại St. Mary Major

Dưới đây là bản dịch Bài Huấn Từ của của ĐTC Phanxiciô I trong Thánh Lễ với các Hồng Y tại Nguyện Đường Sistine hôm thứ năm 14 tháng 3, 2013.

Trong cả ba Bài Đọc này, tôi thấy có một chủ đề chung là hành động. Trong Bài Đọc Thứ Nhất là con đường hành động, trong Bài Đọc Thứ Hai là hành động xây dựng Hội Thánh, trong Bài Đọc Thứ Ba, trong Tin Mừng, là hành động tuyên xưng. Đi, xây dựng và tuyên xưng.

Hãy đi. “Hỡi nhà Giacóp, hãy đến, chúng ta hãy cùng đi trong ánh sáng của Chúa” (Is 2:5). Đây là điều đầu tiên Chúa đã nói với ông Abraham: Hãy đi trong sự hiện diện của Ta và hãy sống hoàn hảo! Đi: cuộc đời của chúng ta là một cuộc hành trình và chúng ta sai lầm khi chúng ta ngừng lại. Hãy đi, trong sự hiện diện của Chúa, trong ánh sáng của Chúa, cố gắng sống trong sự hoàn hảo mà Thiên Chúa đòi hỏi ở ông Abraham, trong lời hứa của Ngài.

Hãy xây dựng. Xây dựng Hội Thánh. Người ta nói về những viên đá: những viên đá có tính nhất quán, nhưng những viên đá sống động là những viên đá được Chúa Thánh Thần xức dầu. Hãy xây dựng Hội Thánh, Hiền Thê của Đức Kitô, mà đá góc tường của Hội Thánh ấy chính là cùng một Chúa. Đây là một hành động khác trong đời sống chúng ta: xây dựng.

Thứ ba là hãy tuyên xưng. Chúng ta có thể đi như chúng ta muốn, chúng ta có thể xây dựng rất nhiều điều, nhưng nếu anh em không tuyên xưng Đức Giêsu Kitô, thì có điều gì sai? Chúng ta sẽ trở thành một cơ quan hỗ trợ cho tổ chức phi chính phủ (NGO), chứ không phải Hội Thánh, là Hiền Thê của Chúa. Khi anh em đi, anh em dừng lại. Khi anh em không xây dựng trên đá, điều gì sẽ xảy ra? Điều sẽ xảy ra như xảy ra cho các trẻ em khi chúng ở trong những lâu đài xây trên cát ở bãi biển, tất cả đều xụp đổ, không vững chắc. Khi anh em không tuyên xưng Đức Giêsu Kitô, tôi nhớ lại những lời của Léon Bloy: “Ai không cầu nguyện cùng Thiên Chúa, là cầu nguyện với quỷ dữ”. Khi anh em không tuyên xưng Đức Giêsu Kitô, anh tuyên xưng tính trần tục của ma quỷ, sự trần tục của ma quỷ.

Đi, xây cất – xây dựng và tuyên xưng. Nhưng không phải là dễ dàng như thế, vì trong việc đi, xây dựng và tuyên xưng, đôi khi có những đột biến, có những sự di chuyển mà không chỉ là chuyển động theo đường: mà là những chuyển động kéo chúng ta ngược lại.

Tin Mừng này tiếp tục với một hoàn cảnh đặc biệt. Thánh Phêrô, người đã tuyên xưng Chúa Giêsu Kitô, thưa cùng Người rằng: Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống. Con sẽ theo Thầy, nhưng đừng nói đến Thánh Giá! Điều này không có gì liên quan với nó. Con sẽ theo Thầy với các khả năng khác, mà không có Thánh Giá. Khi chúng ta đi mà không có Thánh Giá, khi chúng ta xây dựng mà không có Thánh Giá ,và khi chúng ta tuyên xưng Đức Kitô mà không có Thánh Giá, chúng ta không phải là môn đệ của Chúa: chúng ta thuộc về thế gian, chúng ta là Giám Mục, Linh Mục, Hồng Y, Giáo Hoàng, nhưng không phải là môn đệ của Chúa.

Tôi ao ước rằng tất cả chúng ta, sau những ngày ân sủng này, có lòng can đảm, can đảm chính là để đi trong sự hiện diện của Chúa, với Thánh Giá của Chúa, để xây dựng Hội Thánh trên máu của Chúa được đổ ra trên Thánh Giá, và để tuyên xưng một vinh quang duy nhất: là vinh quang của Đức Kitô chịu đóng đinh. Và bằng cách này, Hội Thánh sẽ tiến bước.

Tôi ước mong cho tất cả chúng ta rằng Chúa Thánh Thần, nhờ lời cầu nguyện của Mẹ Maria, Mẹ chúng ta, ban cho chúng ta ân sủng để: đi, xây dựng và tuyên xưng Đức Chúa Giêsu Kitô chịu đóng đinh. Như vậy thôi.

Phaolô Phạm Xuân Khôi chuyển ngữ từ bài Huấn Từ trong webste của Tòa Thánh. Nguyên văn

Tuyên xưng một vinh quang duy nhất

ĐTC Phanxicô cử hành Thánh Lễ tại St. Mary Major

Tôi ước muốn rằng tất cả chúng ta, sau những ngày ân sủng này, có lòng can đảm, lòng can đảm để đi trong sự hiện diện của Chúa, với Thánh Giá của Chúa, để xây dựng Hội Thánh trên Máu của Chúa, Máu đã được đổ ra trên Thánh Giá, và để tuyên xưng một vinh quang duy nhất, vinh quang của Đức Kitô chịu đóng đinh. Và bằng cách này, Hội Thánh sẽ tiến bước.
–ĐTC Phanxicô I

Đọc trọn bài huấn từ của ĐTC

Sự khiêm tốn của ĐTC Phanxicô

Khi còn là Giám Mục của Địa Phận Buenos Aires, Argentina, ĐTC Phanxicô sống rất đơn sơ. Ngài sống trong căn nhà nhỏ với một vị giám mục già tuôi thay vì ở trong ngôi nhà của Tòa Giám Mục, tự nấu ăn lấy cho mình và thường dùng phương tiện công cộng. Hình ngài trong xe điện ngầm.

Dùng phương tiện công cộng

Về ĐTC Phanxicô

Một chút về ĐTC Phanxicô từ http://themoynihanletters.com/from-the-desk-of/letter-46-pope-francis

Khi ĐTC Gioan Phaolô II chọn ĐGM Bergoglio làm hồng y tháng 2 năm 2001.
Trong dịp này, ĐGM Bergoglio đã làm nổi bật với sự dè dặt của ngài giữa các hồng y có nhiều sự chào đón tưng bừng. Nhà báo Magister ghi chú trong một bài báo năm 2002: “Hàng trăm người Argentina đã bắt đầu nỗ lực gây quỹ để có thể đến Rôma để tỏ lòng tôn kính vị hồng y mới. Nhưng ĐGM Bergoglio ngăn chặn họ. Ngài ra lệnh họ hãy ở lại Argentina và phân phát tiền quỹ họ đã thu lượm được cho người nghèo. Và khi ở Rôma, ngài đã đón mừng vinh dự mới của mình gần như một mình—với sự nghiêm khắc của Mùa Chay.”
Nói tóm lại, Bergoglio là người mà hành động đi đôi với lời nói. Ngài làm điều mà ngài cũng mời gọi người khác làm.