ĐTC Phanxicô: biến đổi nơi thờ phượng thành nơi kinh doanh là một xì căng đan

Chúa Giêsu lật đổ bàn đổi tiền trong Đền thờ

ĐTC Phanxicô lên án các linh mục và người giáo dân biến đổi giáo xứ của họ thành một “doanh nghiệp” qua việc thu phí cho những việc như Rửa tội, ban phép lành và xin lễ–ĐTC gọi đó là một hành động gây xì căng đan khó tha thứ.

“Thật cũng hay: dân Chúa có thể tha thứ các linh mục của họ khi họ yếu đuối; khi họ rơi vào tội, người giáo dân biết làm thế nào để tha thứ cho họ,” ĐTC nói với những người tham dự Thánh Lễ ở nhà khách Saint Martha ở Vatican ngày 21 tháng 11 năm 2014.

“Nhưng có hai điều mà người giáo dân không thể tha thứ: một vị linh mục bám víu vào tiền của và vị linh mục ngược đãi người dân. Điều này họ không thể tha thứ! Đó là việc đáng xấu hổ…” [Đọc tiếp]

Về luyện ngục: Lửa vừa thiêu đốt vửa cứu chuộc chính là Chúa Kitô

Một vài thần học gia mới đây có ý kiến cho rằng lửa vừa thiêu đốt vừa cứu chuộc chính là Chúa Kitô, vị Thẩm Phán và là Đấng Cứu Thế. Cuộc gặp gỡ với Người là hành động phán xét chung cuộc. Trước ánh mắt người tất cả những gì là giả trá sẽ tan biến. Sự gặp gỡ Người trong khi thiêu đốt chúng ta, lại cải biến chúng ta, và giải thoát chúng ta, khiến cho chúng ta trở nên con người chính thật của mình. Tất cả những gì chúng ta xây dựng trong đời có thể chỉ là rơm rạ, rỗng tuếch và sụp đổ. Vậy mà trong cái đau đớn của cuộc gặp gỡ này, khi những dơ bẩn, và bệnh hoạn của cuộc đời được phơi bày ra trước mắt chúng ta, thì ơn cứu độ nằm ngay ở đó. Cái nhìn của Chúa, sự va chạm của trái tim Người chữa lành chúng ta qua một một biến cải chắc chắn là đau đớn “như đi qua lửa”. Nhưng đó là một sự đau đớn được chúc lành, trong đó quyền lực cực thánh của tình yêu Người xuyên thấu chúng ta như một ngọn lửa, giúp chúng ta trở nên hoàn toàn là chính mình và nhờ đó hoàn toàn thuộc về Chúa. Bằng cách này sự tương quan giữa công lý và ân sủng cũng trở nên rõ ràng; cách thức chúng ta sống trên đời không phải là không quan trọng, nhưng tội lỗi của chúng ta không gây tì ố trên chúng ta mãi mãi nếu ít ra chúng ta vẫn tiếp tục vươn ra để đến với Chúa Kitô, đến với sự thật và tình yêu. Thật vậy, tội lỗi đã bị thiêu đốt qua cuộc khổ nạn của Chúa Kitô. Vào lúc chung thẩm chúng ta cảm nhận và hấp thụ quyền lực vô biên của tình yêu Người trên tất cả sự dữ trong thế gian và trong chúng ta. Nỗi đau của tình yêu trở nên ơn cứu rỗi và niềm vui của chúng ta. Rõ ràng là chúng ta không thể đo lường “thời gian” của sự thiêu đốt biến cải này bằng những đơn vị đo lường thời gian của trần thế. “Giờ phút” biến cải trong cuộc gặp gỡ này vượt quá ước tính thế gian – đó là thời khắc của con tim, đó là thời gian của cuộc “vượt qua”, để tiến đến hiệp thông với Thiên Chúa qua Mình Thánh Chúa Kitô. 39 Sự phán xét của Chúa là niềm hy vọng, vì đó vừa là công lý, và vừa là ân sủng. Nếu chỉ có ân sủng mà thôi, khiến cho tất cả mọi việc trên thế gian không còn vấn đề nữa, thì Chúa sẽ mắc nợ chúng ta một câu trả lời về công lý – một câu hỏi quyết liệt chúng ta đặt ra cho lịch sử và cho Thiên Chúa. Nếu chỉ là công lý, thì cuối cùng chỉ có thể đem lại cho chúng ta sự sợ hãi. Việc Thiên Chúa nhập thể nơi Đức Kitô đã nối kết công lý và ân sủng với nhau mật thiết đến độ công lý được thiết lập vững chắc: chúng ta đều phải lo liệu cho sự cứu rỗi của mình “trong âu lo và run sợ” (Pl 2:12). Tuy nhiên, ân sủng cho phép tất cả chúng ta hy vọng, và để vững tin đi gặp vị Thẩm Phán, Đấng chúng ta biết đến như là “trạng sư”, hay parakletos (x. 1 Ga 2;1) của chúng ta.
–Trích từ Thông điệp Spe Salvi (Đã được cứu rỗi trong niềm hy vọng), số 47

ĐTC Phanxicô: Ma quỷ không là huyền thoại, và chúng ta phải kháng cự chúng

Chính Ngài là thuẩn đỡ khiên che, là vinh dự của con

Trong bài giảng ngày thứ năm 30 tháng 10, ĐTC nói ma quỷ không chỉ là một ý tưởng và để chiến đấu với chúng, chúng ta phải vâng theo lời dạy của Thánh Phaolô và mang lấy trên mình khiên thuẫn của Chúa để bảo vệ chúng ta.

“Trong thế hệ này, cũng như những thế hệ khác, người ta đã được dẫn để tin rằng ma quỷ là một huyền thoại, là một sự tượng trưng, một ý tưởng, ý tưởng về sự dữ. Nhưng ma quỷ hiện hữu, và chúng ta phải chiến đấu chống lại nó.”

ĐTC quay trở về với thư Thánh Phaolô gởi các tín hữu ở Êphêsô, bài đọc 1 của ngày lễ. Trong đó thánh tông đồ cảnh báo việc chống lại những cám dỗ của ma quỷ, ngài nói những Kitô hữu hãy luôn mang toàn bộ binh giáp của Thiên Chúa để họ có thể chống cự.

ĐTC Phanxicô nói đời sống Kitô hữu đòi hỏi cả sức mạnh và sự can đảm và đời sống này cần để được bảo vệ, vì đây là một cuộc chiến liên tục xảy ra với ma quỷ, kẻ cám dỗ chúng ta với những thu hút trần tục, đam mê và thân xác của chúng ta. [Đọc tiếp]

Người Kitô hữu hờ hững gây tổn thương đến với Giáo Hội

Trong bài giảng ngày 27 tháng 10 năm 2014 ĐTC Phanxicô cảnh báo về sự nguy hại của việc là một Kitô hữu thờ ơ và mời gọi các tín hữu hãy là “con cái của ánh sáng.”

Chúa Giêsu có những từ ngữ nặng nề cho người Kitô hữu muốn trốn lánh việc sống đạo cách mạnh mẽ. Người Kitô hữu như vậy làm nên điều thiệt hại lớn lao “vì nhân chứng Kitô giáo của họ là một nhân chứng mà cuối cùng gieo rắc bối rối, gieo vãi một nhân chứng tiêu cực.”

Trong thời sau hết, ĐTC tiếp tục, Chúa sẽ nói với những Kitô hữu “sắc xám” này: “Ngươi không lạnh cũng không nóng. Ta ước gì ngươi hoặc nóng hoặc lạnh thì tốt! Nhưng vì ngươi âm ấm—không nóng cũng không lạnh—cho nên ta sẽ phun ngươi ra khỏi miệng ta.” [Đọc tiếp]

ĐTC về vượt thắng ghen tuông trong Giáo Hội

Chúng ta không có hòa bình vì đã quên rằng mình thuộc về nhau

Trong bài giảng diện kiến chung thứ Tư hằng tuần ngày 22 tháng 10 năm 2014, ĐTC Phanxicô đưa ra lời khuyên để chiến đấu những khuynh hướng “chia cắt” Thân Thể Chúa Kitô, như ghen tuông và phức cảm tự tôn.

“Một trái tim ghen tuông là một trái tim cay đắng, một trái tim thay vì có máu có giấm trong đó! Trái tim không bao giờ vui mừng, một trái tim xáo lộn, phá vỡ cộng đoàn.” ĐTC nói với hằng ngàn những hành hương tụ họp trong Quảng trường Thánh Phêrô ngày 22 tháng 10 theo bản dịch của Đài phát thanh Vatican.

“Khi tôi ghen tuông, tôi phải nói với Chúa: ‘Lạy Chúa, cám ơn Chúa vì Chúa đã trao ban điều này đến người ấy.’” [Đọc tiếp]

Đừng quên những kỳ công của Chúa

Khi nghe Danh Thánh Chúa Giêsu, mọi miêng lưỡi phải tuyên xưng Ngài là Chúa.
“Ngài yêu tôi và hiến mạng vì tôi.” (Galát 2:20)

Đừng quên những gì Ngài đã lãnh nhận hết để bạn có sự cậy trông và sự sống của Thiên Chúa trong bạn ngay cả lúc này, sự sống này đem bình an và sức mạnh để bạn có thể vượt qua mọi khó khăn. Với Ngài, bạn có thể vượt thắng trở ngại để luôn là người con của Chúa.

Sự cần thiết của việc rước lễ

Ai ăn bánh này, sẽ được sống muôn đời

Sau đây là một phần của bài thuyết trình của Dr. Brant Pitre dựa trên cuốn sách Dr. Brant Pitre đã xuất bản Jesus and the Jewish Roots of the Eucharist: Unlocking the Secrets of the Last Supper

Để hiểu niềm hy vọng của cuộc Xuất Hành mới, chúng ta cần quay lại và học hiểu một chút, một chút lịch sử về cuộc Vượt Qua trong Cựu Ước và sau đó trong truyền thống Do-thái giáo. Vậy chúng ta hãy quay về Cựu Ước một chút.

Lễ Vượt Qua cũ. Nếu bạn muốn có một mô tả chi tiết về lễ Vượt Qua trong Cựu Ước, nơi đầy đủ nhất là sách Xuất Hành chương 12. Đó là nơi tường thuật tỉ mỉ nhất về những quy định của đêm Vượt Qua. Đó là nơi tường thuật điều gì đã xảy ra trong đêm đầu tiên. Trong đó, chúng ta thấy Chúa ra lệnh dân Người cử hành những nghi thức nhất định, những nghi thức để họ được cứu khỏi thần chết. Và đoạn ấy nói như thế này: [Đọc tiếp]

Hãy ngắm nhìn tình yêu của Thiên Chúa cho các ngươi

Hãy ngắm nhìn tình yêu của Thiên Chúa cho các ngươi

“Bí tích Thánh Thể là ‘chóp đỉnh’ của khai tâm Kitô giáo và mọi hoạt động tông đồ.”

“Bí tích Thánh Thể là ‘nguồn mạch và chóp đỉnh của đời sống Kitô giáo” (GLHTCG 1324).

Bí tích Thánh thể nuôi dưỡng người Kitô hữu trên con đường lữ thứ trần gian. Bí tích Thánh Thể ban cho chúng ta sự sống của Thiên Chúa và kết hợp chúng ta vào đời sống của Thiên Chúa Ba Ngôi.

Người Kitô hữu Công giáo tham dự Thánh Lễ cần hiểu món quà đặc biệt mà Thiên Chúa đã trao ban. Món quà mà Thiên Chúa đã liên lỉ chuẩn bị chúng ta để chúng ta có thể đón nhận vì là món quà cao trọng nhất mà Thiên Chúa có để ban: chính Con Một của Ngài trong Đức Giêsu Kitô.

Phần dưới đây được dịch từ bài thuyết trình “Nguồn gốc Do thái giáo của bí tích Thánh Thể” của Dr. Brant Pitre [Đọc tiếp]

Chầu Thánh Thể có nguồn gốc từ Do-thái giáo (Cựu Ước)

Hãy chiêm ngắm tình yêu của Thiên Chúa cho các ngươi

Việc Chầu Thánh Thể là việc đã được người Do-thái xưa tuân giữ vì đó là lệnh truyền của Chúa. Bánh của sự Hiện diện, Bánh của bộ Mặt họ ngắm nhìn chỉ là biểu tượng trần thế của mặt Thiên Chúa. Nhưng người Công Giáo không chỉ ngắm nhìn biểu tượng mà chính là Bộ Mặt chí thánh của Thiên Chúa trong Thánh Lễ khi vị Chủ Tế nâng cao Mình và Máu Thánh Chúa, và trong giờ Chầu Thánh Thể. Thật là một vinh dự lớn lao mà tác giả Brant Pitre trình bày trong Jesus and the Jewish Roots of the Eucharist: Unlocking the Secrets of the Last Supper

Ngươi sẽ mừng lễ kính Ta mỗi năm ba lần. Ngươi sẽ giữ tục lệ mừng lễ Bánh Không Men : trong bảy ngày, ngươi sẽ ăn bánh không men vào thời chỉ định trong tháng A-víp, như Ta đã truyền cho ngươi, vì trong tháng đó ngươi đã ra khỏi Ai-cập. Người ta không được đi tay không đến trước nhan Ta. Ngươi cũng sẽ giữ tục lệ mừng lễ Mùa gặt, lễ dâng của đầu mùa, do sức lao động ngươi làm ra, do công ngươi gieo cấy ngoài đồng ; rồi ngươi sẽ giữ tục lệ mừng lễ Thu hoạch vào cuối năm, khi ngươi thu hoạch hoa màu ngoài đồng ngươi đã làm ra. Mỗi năm ba lần, tất cả đàn ông con trai phải đến trước nhan Chúa Tể là ĐỨC CHÚA (Xh. 34:23; 23:17).

Trong những hàng chữ này, từ Híp-ri cho chữ "mặt" của Chúa là panim, cũng là từ được dùng để nói về "Bánh của sự Hiện Hiện" hay "Bánh của Bộ Mặt" (Xh 25:30). Khi các tư tế trong Đền Thờ Giêrusalem cho dân chúng thấy Bánh panim, cho giúp dân chúng chu toàn Luật ra lệnh rằng họ phải nhìn mặt Chúa, họ phải “đến trước nhan Chúa Tể”.

Đối với dân Israel xưa, Bánh của sự Hiện Diện không thật sự là mặt của Chúa nhưng là biểu tượng trần thế của mặt của Thiên Chúa. Cựu Ước đã nói rất rõ ràng không ai có thể nhìn thấy mắt Thiên Chúa cách tỏ tường và sống (x. Xh 33:20). Tuy nhiên, Môsê và các cựu lão của Israel đi lên Núi Sinai, họ nhìn thấy điều thần thánh. Như sách Luật (Torah) đã nói, họ "nhìn thấy mặt Thiên Chúa, và ăn uống trước mặt Người" (Xh. 24:11).

"Trong Cựu Ước cũng có Bánh của sự Hiện Diện; nhưng điều này thuộc về Cựu Ước đã chấm dứt; trong thời Tân Ước có bánh bởi trời và chén cứu độ thánh hóa linh hồn và thân xác… Vì thế hãy suy nhận bánh và rượu này không như là các yếu tố, vì chúng nó theo như lời tuyên bố của Thiên Chúa, mình và máu của Chúa Kitô; dầu cảm giác gợi ý này đến cho các con, hãy để đức tin giữ vững các con. Đừng xét đoán việc từ mùi vị nhưng nhờ đức tin, các con được chắc chắn mà không hề sai lầm, rằng mình và máu Chúa Kitô đã được trao ban cho các con. (SAINT CYRIL OF JERUSALEM, MYSTAGOGICAL CATECHESIS 4:5–6)
–Từ Jesus and the Jewish Roots of the Eucharist: Unlocking the Secrets of the Last Supper by Brant Pitre

Phục vụ người khác là “con đường duy nhất để thoát nạn tham nhũng”

Thứ hai ngày 16 tháng 6, 2014, ĐTC Phanxicô lên án nạn tham nhũng trong số những người có thẩm quyền trong chính trị, kinh doanh và Giáo Hội; ngài kêu gọi các Kitô hữu vượt thắng nạn tham nhũng này qua phục vụ và việc bác ái.

“Tham nhũng chính là tội mà người—hoặc là trong lãnh vực chính trị, kinh tế, giáo hội– có thẩm quyền trên người khác dễ thực hiện.” ĐTC nói trong bài giảng ở nhà nguyện Casa Santa Marta.

“Tất cả chúng ta đều bị cám dỗ về việc tham nhũng/không thành thật . Nó là tội ‘hữu ích’ vì khi một người có thẩm quyền, người ấy cảm thấy mạnh mẽ, người ấy cảm thấy gần giống như Thiên Chúa.” [Đọc tiếp]