Tư tưởng của Cha Alberione — Về việc Tông Đồ

  • Các con không cần phải sống lo lắng cố để xua đuổi bóng tối. Chỉ cần thắp lên một ngọn lửa. (Pr VV 214)
  • Có thể nào người ta yêu Chúa Giêsu và không khao khát cho lời Ngài được loan ra khắp thế giới? Có thể nào duy trì được những nỗ lực của việc tông đồ mà không có sức mạnh từ Thánh Thể, của ăn thiêng liêng của chúng ta? Bạn có thể có lý do để than phiền nếu việc tông đồ không được nối kết với Thánh Thể. Điều đó tương tự như sai bạn đi làm việc khi bạn mắc bệnh.

    Trước khi lạnh nhạt về việc tông đồ, người ta trở nên lạnh nhạt trong việc tôn sùng Thánh Thể; và khi có những lỗi lầm trong việc tông đồ, đó là vì việc tôn sùng Thánh Thể không còn sinh động.

    Từ Thánh Thể, người ta có được sự khôn ngoan, đơn giản, nhiệt huyết, yêu mến Giáo Hội, đem vinh danh cho Chúa và bình an cho loài người.(HM I 80)

  • [Đọc tiếp]

Tư tưởng của Cha Alberione — Về Lời Chúa

  • Ai đọc Kinh Thánh sẽ gia tăng đức tin của mình. Ai đọc quyển sách này thường xuyên trong tinh thần cầu nguyện và biến nó trở thành lương thực hằng ngày thì dần dần được đức tin soi sáng trong lập luận của mình, đức tin hướng dẫn trong phán đoán và những khát vọng của mình. Họ trở nên loại người mà Chúa Thánh Thần mô tả: “người công chính sống bởi đức tin”. (OA 11-13-1932)
  • Đây là niềm mong ước của Cha cho các con: hãy nuôi dưỡng mình bằng bánh tinh tuyền, bánh hảo hạng. (Pr B 239)
  • [Đọc tiếp]

Tư tưởng của Cha Alberione — Về Cầu nguyện

  • Những người không đặt cầu nguyện điều trên hết mọi sự không đáng được gọi là tu sĩ và thực sự không là tu sĩ (Ut Perfectus – II, 9).
  • Cầu nguyện trước hết, cầu nguyện trên hết mọi sự, cầu nguyện là sự sống của mọi sự (được trích bởi Lamera in James Alberione: A Marvel of our Times, p. 122).
  • Nghĩa vụ quan trọng và trước hết của con người, của Kitô hữu, tu sĩ, linh mục, là cầu nguyện.

    Không có sự đóng góp nào chúng ta có thể làm cho Hội dòng lớn hơn việc cầu nguyện. Không có công việc nào hữu ích cho chúng ta hơn việc cầu nguyện. Không có công việc nào của linh mục sinh lợi cho Giáo Hội hơn việc cầu nguyện.

    Vì thế, việc cầu nguyện phải là trước hết, trên hết, nó phải là sự sống của tất cả.

    Cám dỗ có thể xuất hiện: Tôi có nhiều việc, quá nhiều việc phải làm. Tuy nhiên, việc quan trọng nhất của các con, nhiệm vụ hàng đầu của linh mục, sự đóng góp chính yếu cho Hội dòng, đó là việc cầu nguyện.

  • Một số người ảo tưởng khi cố gắng bào chữa cho sự bỏ bê cầu nguyện của mình bằng cách nói rằng họ quá bận bịu.

    Đó có phải là lý do chính đáng không? Các con có thấy công việc quá nặng nhọc vì nó không được dẫn trước bằng cầu nguyện? Cầu nguyện làm cho mọi việc khác trở nên dễ dàng.

  • Bận rộn các công việc ư? Nhưng Giáo Hội, Hội dòng, các linh hồn của chúng ta xin ta cầu nguyện – và rồi, ta sẽ làm các việc khác, bao nhiêu có thể.

    Bận rộn các công việc ư? Trước hết là Thiên Chúa, sau đó mới đến con người.

    Bận rộn các công việc ư? Nhưng sức sống cho các công việc của chúng ta là ân sủng. Vì vậy, nếu không cầu nguyện, những gì chúng ta làm đều chết cứng. “Khốn cho việc học, việc tông đồ… nếu vì chúng mà chúng ta bỏ cầu nguyện.

Tư tưởng của Cha Alberione — Về việc Chầu Thánh Thể

Việc cầu nguyện trước Thánh Thể hằng ngày đối với Cha Alberione là một việc rất thân mật, việc viếng thăm của một người bạn với người Bạn thân tình nên Cha Alberione không dùng từ “Chầu Thánh Thể.” Cha gọi việc cầu nguyện này là “The Visit/Đi viếng”

  • Thật hữu ích biết bao việc thường xuyên chiêm ngắm trước nhà tạm – mà không cần phải ép mình suy nghĩ những chuyện quá cao siêu! Các con có thể nói với Chúa Giêsu đơn giản thế này: “Ngài là Thầy của con. Ngài đã làm gương cho con. Con muốn làm như Ngài đã làm”. (HM 20 III 106)
  • Đối với người tông đồ, việc viếng Thánh Thể giống như một cuộc tiếp kiến, hay một trường học, ở đó người môn đệ đi vào cuộc đàm thoại với Thầy Chí Thánh.
  • [Đọc tiếp]